Tôi là P.H.T.K, sinh viên ngành Logistics, khóa 1 của Trường Cao đẳng Văn Lang Sài Gòn. Nhìn lại chặng đường ba năm học đã qua, tôi vẫn không tin rằng mình có thể tốt nghiệp đúng hạn – không phải vì bài vở hay thi cử quá khó, mà vì có một biến cố đã khiến tôi tưởng rằng mình sẽ phải dừng lại giữa hành trình.
Hôm đó, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tôi chỉ thấy hơi tức ngực, khó thở, rồi khi đến bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán tôi bị tràn khí màng phổi, cần phải phẫu thuật gấp trong đêm. Khi nghe tin ấy, tôi như chết lặng. Tôi còn quá trẻ, còn đang ngồi trên ghế nhà trường, còn bao kế hoạch dang dở phía trước… Cảm giác hoang mang, sợ hãi và bất lực tràn ngập trong tôi.
Ca mổ thành công, nhưng tôi phải nằm viện điều trị suốt một tháng. Những ngày đó, cơ thể đau nhức, vết mổ chưa lành, mà lòng tôi thì nặng trĩu vì lo lắng: “Liệu mình có thể theo kịp tiến độ học tập không? Có bị gián đoạn việc học không?”. Thật may mắn, tôi không phải một mình. Gia đình luôn ở bên, chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ, nhưng điều khiến tôi xúc động hơn cả là sự quan tâm và hỗ trợ từ nhà trường, thầy cô và bạn bè tại Văn Lang Sài Gòn.
Ngay khi biết tin tôi nhập viện, các thầy cô trong khoa và phòng Công tác Sinh viên đã đến tận nơi thăm hỏi, mang theo những lời động viên, an ủi và cả khoản hỗ trợ tài chính để giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn ấy. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh thầy Vinh, thầy Của và cô Chiêu Anh bước vào phòng bệnh, tay cầm giỏ trái cây và phong bì nhỏ, nở nụ cười ấm áp. Thầy nói: “Em cứ yên tâm điều trị, khi nào khỏe lại thì chúng ta cùng học tiếp, nhà trường luôn ở đây”. Câu nói ấy giản dị thôi, nhưng tôi nhớ mãi. Tôi hiểu rằng, ở Văn Lang Sài Gòn, thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy chúng tôi về tình người và lòng nhân ái.
Những ngày nằm viện, bạn bè trong lớp cũng thay nhau nhắn tin hỏi thăm, gửi bài giảng, ghi chú và cả những lời chúc đầy yêu thương. Có hôm, bạn cùng lớp còn quay lại buổi học thực hành rồi gửi video cho tôi xem để không bị “tụt” nhịp học. Chính sự đồng hành và sẻ chia ấy khiến tôi có thêm sức mạnh để nhanh chóng hồi phục. Tôi dặn lòng: “Mình phải khỏe lại, để không phụ tấm lòng của mọi người”.
Sau khi xuất viện, tôi trở lại trường với thể trạng còn yếu, nhưng tinh thần thì mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi bắt đầu học bù, làm lại các bài tập, tham gia các buổi thực hành, và dần bắt kịp tiến độ với các bạn. Mỗi lần nhìn thấy thầy cô trong khuôn viên trường, tôi luôn nhận được một nụ cười, một cái gật đầu động viên. Tôi biết, đằng sau những hành động giản dị đó là một trái tim giáo dục đầy nhân văn – nơi mà mỗi sinh viên đều được quan tâm, lắng nghe và đồng hành thật sự.
Sau đó, tôi tốt nghiệp đúng hạn, cầm tấm bằng trong tay, tôi cảm nhận sâu sắc giá trị của bốn chữ “Văn Lang Sài Gòn”. Đó không chỉ là ngôi trường đã dạy tôi kiến thức chuyên ngành Logistics, mà còn là nơi nuôi dưỡng nghị lực sống, lòng biết ơn và sự tử tế trong tôi. Tôi đã từng gục ngã, nhưng nhờ có gia đình, thầy cô và bạn bè Văn Lang Sài Gòn, tôi đã đứng dậy mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn. Và tôi nhận ra rằng, Trường Cao đẳng Văn Lang Sài Gòn không chỉ là nơi dạy nghề, dạy kỹ năng – mà là một ngôi trường thật sự nhân văn, nơi mỗi sinh viên đều được yêu thương, thấu hiểu và nâng đỡ. Ở đây, người ta không chỉ quan tâm bạn học gì, làm gì, mà còn quan tâm bạn có ổn không, có đủ động lực để tiếp tục ước mơ của mình hay không.
Nếu ai hỏi tôi điều quý giá nhất tôi nhận được trong quãng đời sinh viên là gì, tôi sẽ không ngần ngại nói rằng: đó là tình người. Là những ánh mắt động viên khi tôi yếu đuối, là bàn tay giúp đỡ khi tôi khó khăn, là niềm tin của thầy cô rằng mỗi sinh viên, dù ở hoàn cảnh nào, cũng xứng đáng được yêu thương và được tiếp thêm cơ hội.
Tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc đến tất cả thầy cô, đặc biệt là thầy Vinh, thầy Của, cô Chiêu Anh cùng các thầy cô khác trong trường – những người đã không chỉ dạy tôi về kiến thức, mà còn dạy tôi cách làm người, cách biết ơn và cách sẻ chia.
Tôi đã từng nằm trong căn phòng bệnh lạnh lẽo, nghĩ rằng con đường học tập của mình sẽ dừng lại. Nhưng nhờ tình thương của mọi người, tôi đã có thể viết tiếp hành trình ấy, bằng chính đôi chân và trái tim của mình.
Bây giờ, khi nhìn lại, tôi không còn thấy nỗi đau thể xác hay những giọt nước mắt ngày đó – tôi chỉ thấy một tôi của hiện tại, mạnh mẽ, biết trân trọng và biết yêu thương hơn. Và trên hành trình đó, Trường Cao đẳng Văn Lang Sài Gòn sẽ mãi là nơi khởi nguồn của một niềm tin đẹp – niềm tin rằng trong giáo dục, điều quý giá nhất chính là tình người.
Vietnamese
English
English