Tôi là NGUYỄN NGỌC PHƯƠNG ÁNH – sinh viên ngành Thiết kế nội thất. Cuộc sống trước kia của tôi rất bình thường – chỉ xoay quanh những bản vẽ, deadline nối tiếp nhau và những ly cà phê đêm giúp tôi tỉnh táo để hoàn thiện ý tưởng. Tôi đã nghĩ tuổi trẻ của mình sẽ cứ trôi đi như thế – giản dị, bình yên và ngập tràn ước mơ thiết kế nên những không gian đẹp.
Cho đến một ngày, tất cả sụp đổ chỉ sau một tờ giấy kết quả xét nghiệm: tôi bị lao phổi và ung thư tuyến giáp. Không có tiếng khóc, cũng chẳng có ai nói gì. Chỉ có sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Tôi nhớ rõ cảm giác khi bác sĩ đặt tờ giấy xuống bàn – như thể thế giới ngừng quay, còn tôi thì rơi tự do trong nỗi sợ không đáy.
Những ngày nằm viện, tôi chỉ có một ước mong duy nhất: được quay lại giảng đường. Tôi nhớ tiếng thầy cô giảng về “tỷ lệ vàng”, nhớ tiếng bút chì sột soạt trên giấy và nhớ cả cái khoảnh khắc ngốc nghếch khi mình tìm được một bảng màu ưng ý. Khi đỡ mệt, tôi mở laptop, cố hoàn thiện bản vẽ còn dang dở. Không phải vì sợ bị rớt môn. Mà vì tôi cần cảm giác mình vẫn đang sống, vẫn đang làm điều mình yêu, vẫn đang tiếp tục ước mơ còn dang dở. Tôi thầm nghĩ: “Chỉ cần còn học được, là mình vẫn còn hy vọng.”
Biết chuyện của tôi, Ban Giám hiệu và phòng Công tác sinh viên liên hệ, hỏi thăm tôi từng chút một, thầy cô Khoa Công nghệ – Thiết kế đã âm thầm sắp xếp lại lịch học, gửi tài liệu, dạy trực tuyến. Có lần, thầy nhắn: “Khi nào em khỏe hơn, thầy sẽ giảng lại. Không cần lo gì cả.” Chỉ một câu thôi, mà tôi nhớ mãi. Nhà trường còn hỗ trợ học phí, kêu gọi học bổng để tôi có thêm chi phí điều trị. Những điều ấy tưởng nhỏ, nhưng với người đang chiến đấu từng ngày, nó là cả một nguồn sống. Tôi biết, mình không đơn độc.
Rồi điều kỳ diệu đã đến. Tháng 10/2023, tôi tốt nghiệp đúng hạn. Khoảnh khắc bước lên sân khấu nhận bằng, trong tiếng vỗ tay rộn ràng, tôi đã không thể kìm nước mắt. Tôi khóc – không chỉ vì mình đã vượt qua bệnh tật, mà vì tôi hiểu: phía sau tấm bằng kia là tình thương của cả một ngôi trường, là những người thầy, người bạn đã nâng đỡ tôi đi qua những ngày tưởng chừng không thể đứng dậy. Và còn là chính tôi – cô gái từng yếu đuối, hoang mang, nhưng đã dám kiên cường để đi đến cùng với ước mơ của mình.
Hai năm sau ngày tốt nghiệp, tôi quay trở lại Văn Lang Sài Gòn, lần này là với nguyện vọng liên thông lên đại học. Tôi nhớ rõ cảm giác buổi sáng hôm ấy, khi bước qua cánh cổng trường quen thuộc, mọi thứ vẫn gần gũi đến lạ – tiếng chào của chú bảo vệ, mùi gỗ mới trong phòng vẽ, ánh nắng tràn qua ô cửa sổ tôi từng ngồi hàng giờ để hoàn thiện đồ án tốt nghiệp.
Thầy cô vẫn thế, vẫn là sự tận tâm, vẫn là cái cách quan tâm nhẹ nhàng nhưng khiến người ta ấm lòng. Trường giờ đẹp hơn nữa, nhiều phòng thực hành mới, nhiều cơ hội học bổng và chương trình hỗ trợ sinh viên được mở rộng. Khi biết tôi muốn quay lại học tiếp, các thầy cô đã chủ động hướng dẫn từng thủ tục, giới thiệu chương trình liên thông phù hợp và giúp tôi cân bằng giữa sức khỏe – học tập. Mọi thứ khiến tôi thấy mình thật sự được trở về nhà.
Với tôi, Văn Lang Sài Gòn không chỉ là nơi học tập, mà là nơi đã ôm lấy tôi khi cuộc đời trở nên quá nặng nề. Ngôi trường ấy đã dạy tôi một điều giản dị mà sâu sắc: Khi con người được yêu thương, họ có thể mạnh mẽ hơn cả bệnh tật và định mệnh. Tôi – P.A., từng là một cô gái yếu đuối, hoang mang và sợ hãi, nhưng chính tình thương nơi đây đã chữa lành tôi, giúp tôi đứng dậy và mỉm cười với cuộc sống. Tôi sẽ mãi biết ơn ngôi trường này – ngôi trường của sự sẻ chia, nơi nghị lực được tiếp sức và ước mơ được chắp cánh.
Vietnamese
English
English